Lịch sử Chương trình thám hiểm sao Hỏa

redflag

Moderator
hiện tại...

Mỹ công bố thiết kế tên lửa đưa người tới sao Hỏa

Hôm qua Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) công bố thiết kế của loại tên lửa mạnh nhất để phục vụ sứ mệnh đưa người tới sao Hỏa trong tương lai.

AFP đưa tin ông Charles Bolden, giám đốc NASA, nói rằng loại tên lửa mới sẽ được gọi là Space Launch System (SLS).

“Chương tiếp theo trong câu chuyện thám hiểm không gian của nước Mỹ đang được viết hôm nay. Tổng thống Barack Obama từng yêu cầu chúng tôi thực hiện những hành động táo bạo và ước mơ lớn. Đó là điều mà chúng tôi đang thực hiện tại NASA”, ông Bolden phát biểu.

SLS, sẽ được sản xuất vào năm 2017 và có trị giá tới 35 tỷ USD, được thiết kế để lấp khoảng trống mà đội tàu con thoi Mỹ để lại trong chương trình thám hiểm không gian. Các tàu con thoi Mỹ “nghỉ hưu” từ tháng 7 năm nay, một quyết định khiến Mỹ phụ thuộc hoàn toàn vào Nga trong việc đưa nha du hành lên Trạm Không gian Quốc tế (ISS).


NASA khẳng định SLS sẽ có tải trọng lớn hơn loại tên lửa từng đẩy tàu con thoi. Nó có khả năng đưa người, phi thuyền và hàng hóa lên tới tận sao Hỏa.

John Logsdon, cựu giám đốc Viện Chính sách không gian thuộc Đại học George Washington tại Mỹ, nói SLS thừa hưởng nhiều đặc tính từ tàu con thoi.

Chẳng hạn, tầng thứ nhất của SLS sẽ sử dụng động cơ lạnh của tàu con thoi. Trong động cơ lạnh đó, chứa hỗn hợp khí hydro và oxy, nhiệt độ được duy trì ở mức rất thấp.

Khoang hình quả nang ở phía trên SLS có khả năng chứa từ 70 tới 100 tấn hàng hóa. Sau đó tải trọng của nó sẽ được nâng lên tới 130 tấn.

“Đây sẽ là tên lửa mạnh nhất của Mỹ kể từ khi tên lửa Saturn V đưa tàu Apollo và các phi hành gia lên vũ trụ. Nó sẽ đưa con người tới những nơi mà chưa ai từng tới”, NASA khẳng định.

Vụ thử đầu tiên sẽ diễn ra vào năm 2017. Chuyến bay đưa người đầu tiên sẽ được thực hiện vào năm 2021.

khoahoc.com.vn

-------------------------------
Nào, mời các "chiên da" vào đây bình luận!!!!
 

redflag

Moderator
ngược dòng lịch sử.... :D

Tiết lộ chương trình chinh phục sao Hỏa của Liên Xô

Phải nói, trên thế giới, không có quốc gia nào lại có tham vọng chinh phục sao Hỏa như Liên Xô. Từ năm 1924, các nhà điện ảnh Liên Xô đã chuyển thể tiểu thuyết khoa học giả tưởng về đề tài thám hiểm sao Hỏa có tựa đề Aelita của nhà văn nổi tiếng người Nga Alexei Tolstoi thành phim và đã thu hút sự quan tâm của dư luận.

Kể từ đó cho đến khi Chiến tranh thế giới lần thứ hai bùng nổ, khắp Liên Xô đều vang vọng khẩu hiệu "Tiến lên sao Hỏa". Và ước vọng này của người dân Liên Xô bắt đầu trở thành hiện thực vào những năm cuối thập niên 50 thế kỷ XX khi ngành công nghiệp hàng không vũ trụ của Liên Xô do được quan tâm đúng mức đã tăng tốc phát triển với những dự án chinh phục sao Hỏa hết sức táo bạo.



Tổng công trình sư Sergei Korolev

Theo những tài liệu quan trọng lưu trữ tại Tổ hợp Công nghiệp không gian RKK Energia của Nga, chính Tổng công trình sư (TCTS) Sergei Korolev, người đứng đầu Cơ quan Phát triển tên lửa đạn đạo siêu mật của Liên Xô có tên gọi OKB-1 (tiền thân của Tổ hợp RKK Energia hiện nay), là người đã đề xuất chương trình đưa người lên thám hiểm sao Hỏa có tên gọi TMK.

Đầu năm 1959, sau khi được Chính phủ Liên Xô chấp thuận việc triển khai chương trình TMK, Korolev liền giao nhiệm vụ cho Cục III của OKB-1 nghiên cứu việc chế tạo một tàu không gian siêu nặng có thể đưa người bay đến sao Hỏa. Tàu không gian này có mã hiệu TMK-1 và được đẩy bởi một tên lửa N-1 dài 123m, có đường kính 19,6m và nặng đến 75 tấn. Tàu không gian TMK-1 có thể thực hiện một chuyến du hành đến sao Hỏa rồi sau đó quay về lại trái đất trong vòng 3 năm với phi hành đoàn gồm 3 người.

Theo dự kiến, chuyến thám hiểm sao Hỏa đầu tiên của nhân loại được thực hiện bằng tàu không gian TMK-1 sẽ tiến hành vào tháng 7/1964. Nhưng do liên tiếp xảy ra các sự cố trong việc thử nghiệm tên lửa N-1 nên cuối cùng chương trình TMK bị đình hoãn vô thời hạn.



Mô hình Tàu không gian tàu hỏa sao Hỏa

Đến năm 1965, do nhận thấy không còn khả năng chạy đua với Mỹ trong cuộc đua đưa người lên mặt trăng, Liên Xô quyết định tăng tốc chương trình chinh phục sao Hỏa, nhất là khi tên lửa đẩy N-1 đã được TCTS Korolev cải tiến đáng kể và đã thành công trong nhiều lần thử nghiệm ở mặt đất. Vì vậy, Korolev quyết định giao nhiệm vụ nghiên cứu và triển khai chương trình chinh phục sao Hỏa có tên gọi TMK-2 cho Cục III. Đây là một công trình nghiên cứu và thử nghiệm quy mô để có thể tiến hành chuyến bay chinh phục sao Hỏa đầu tiên bắt đầu vào tháng 8/1971, đích xác là vào ngày 8/6/1971.

Chương trình TMK-2 được triển khai theo hai phương án: phương án thứ nhất là phóng lên quỹ đạo ngoài trái đất một không trạm có chức năng làm điểm phóng trung chuyển cho các chuyến bay từ mặt đất lên không trạm và từ không trạm bay đến sao Hỏa, phương án thứ hai là phóng thẳng tàu không gian từ mặt đất lên sao Hỏa.

Sau nhiều lần thảo luận, cân nhắc kỹ càng bởi một hội đồng khoa học gồm 7 nhà khoa học không gian nổi tiếng của Liên Xô và được hai nhà khoa học không gian Korolev và Grigerovicht Maksimov phụ trách, phương án thứ hai được nhất trí lựa chọn để thực hiện chuyến thám hiểm sao Hỏa đầu tiên của nhân loại.

Theo đó, một tàu không gian có tên gọi Tàu hỏa sao Hỏa được thiết kế động cơ đẩy sử dụng năng lượng hạt nhân sẽ được một tên lửa N-2 đẩy lên sao Hỏa. Chuyến bay lịch sử này sẽ được điều khiển bởi một phi hành đoàn gồm 3 người do nhà du hành vũ trụ Andrei Kamanin phụ trách.

Sau hơn 10 tháng bay xuyên không gian, tên lửa N-2 sẽ đưa tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa đến sao Hỏa và thả ra một tàu đổ bộ có người điều khiển đáp xuống bề mặt sao Hỏa để thực hiện một chuyến thám hiểm. Sau khi thu lượm nhiều mẫu vật, tàu đổ bộ sẽ cất cánh bay về tàu không gian mẹ. Do không còn được đẩy bởi tên lửa nên tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa sẽ khai hỏa hệ thống động cơ đẩy sử dụng năng lượng hạt nhân nương theo các cơn bão vũ trụ để quay về lại trái đất. Sau một chuyến du hành kéo dài 3 năm, 1 tháng và 2 ngày, tàu không gian sẽ đáp xuống mặt đất vào ngày 10/7/1974.


Tên lửa N-2​
Nhằm giúp cho phi hành đoàn thực hiện chuyến bay dài ngày mang tính lịch sử này có đủ sức khỏe để hoàn thành nhiệm vụ, tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa được thiết kế đến 5 khoang gồm: khoang sinh hoạt, nghỉ ngơi của phi hành đoàn, có tổng khối lượng 25m3; khoang làm việc có tổng khối lượng 25m3; khoang sinh học có tên gọi SOZh có tổng khối lượng 75m3; khoang kỹ thuật để chứa tàu đổ bộ, hệ thống máy đẩy, thiết bị tái tạo ánh nắng mặt trời thành năng lượng và hệ thống anten; khoang trung chuyển để tiếp nhận tàu đổ bộ từ sao Hỏa quay về lại tàu mẹ.

Trong 5 khoang này thì khoang SOZh mang tính sinh tử nhất vì nó là nơi tái tạo một phần cuộc sống bình thường cho phi hành đoàn. Tại đây, tảo sẽ được sử dụng để tái tạo khí carbon thải ra từ cơ thể các thành viên phi hành đoàn thành ôxy. Còn nước thải ra từ sinh hoạt của phi hành đoàn sẽ được tái tạo thành nước sạch.

Khoang SOZh còn được thiết kế một nhà kính để trồng các loại thực phẩm đủ đáp ứng đến 50% nhu cầu thức ăn của phi hành đoàn trong suốt thời gian 3 năm thực hiện chuyến bay. Vì đây là khoang quan trọng nhất, nên việc thiết kế và thử nghiệm đều do nhà khoa học không gian Maksimov phụ trách (Maksimov được giao phụ trách chương trình TMK-2 sau khi TCTS Korolev qua đời vào năm 1966).

Từ tháng 5/967, khi việc chế tạo khoang SOZh hoàn thành, các nhà du hành vũ trụ Viktor Dylnev, Alexei Kubasov và Vladimir Algypov đã được đưa vào khoang SOZh để thực hiện hàng loạt thử nghiệm giống như điều kiện của phi hành đoàn bay lên sao Hỏa và quay về trái đất suốt 3 năm. Trong khi việc thiết kế và chế tạo tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa tiến triển một cách thuận lợi thì việc thử nghiệm tên lửa đẩy N-2 lại liên tiếp gặp thất bại. Đây là lý do khiến Liên Xô quyết định đình hoãn chương trình thám hiểm sao Hỏa TMK-2.

Tuy nhiên, khát vọng chinh phục sao Hỏa vẫn không ngừng thôi thúc các nhà khoa học Liên Xô. Và khát vọng này một lần nữa bùng lên vào giữa thập niên 80 khi Tổ hợp không gian Energia chế tạo thành công tên lửa đẩy N-1M mà theo đánh giá của các nhà khoa học không gian phương Tây là có thể giúp con người đặt chân lên sao Hỏa.

Đến năm 1987, Chính phủ Liên Xô đã bật đèn xanh cho việc triển khai chương trình đưa người lên sao Hỏa với mục tiêu là bắt đầu chuyến thám hiểm vào tháng 4/1989. Tuy nhiên đã quá trễ để các nhà khoa học không gian Liên Xô thực hiện khát vọng này do tình hình chính trị bắt đầu diễn biến phức tạp dẫn đến việc Liên Xô sụp đổ vào năm 1990.

Tuy nhiên, những cống hiến của các nhà khoa học không gian Liên Xô về việc chinh phục sao Hỏa không phải là vô ích. Hiện các chương trình hợp tác nghiên cứu liên quan đến việc đưa con người lên sao Hỏa giữa Nga, Mỹ và Liên minh châu Âu đang được triển khai trên nền tảng các công trình nghiên cứu và thử nghiệm từ các chương trình chinh phục sao Hỏa của Liên Xô như TMK, TMK-1 vào các thập niên 50 - 60 - 70 thế kỷ trước.

Các báo đã đăng: baomoi.com, cand.com.vn (hồ sơ mật :D), thienvanbachkhoa.org
---------------------------------------
Đọc bài trên sợ vãi cả... ^^, có ai tìm được các lỗi trong đó không????? Thưởng 10 cái thanks!!!!
 

redflag

Moderator
ngược dòng lịch sử.... :D

Tiết lộ chương trình chinh phục sao Hỏa của Liên Xô

Phải nói, trên thế giới, không có quốc gia nào lại có tham vọng chinh phục sao Hỏa như Liên Xô. Từ năm 1924, các nhà điện ảnh Liên Xô đã chuyển thể tiểu thuyết khoa học giả tưởng về đề tài thám hiểm sao Hỏa có tựa đề Aelita của nhà văn nổi tiếng người Nga Alexei Tolstoi thành phim và đã thu hút sự quan tâm của dư luận.

Kể từ đó cho đến khi Chiến tranh thế giới lần thứ hai bùng nổ, khắp Liên Xô đều vang vọng khẩu hiệu "Tiến lên sao Hỏa". Và ước vọng này của người dân Liên Xô bắt đầu trở thành hiện thực vào những năm cuối thập niên 50 thế kỷ XX khi ngành công nghiệp hàng không vũ trụ của Liên Xô do được quan tâm đúng mức đã tăng tốc phát triển với những dự án chinh phục sao Hỏa hết sức táo bạo.



Tổng công trình sư Sergei Korolev

Theo những tài liệu quan trọng lưu trữ tại Tổ hợp Công nghiệp không gian RKK Energia của Nga, chính Tổng công trình sư (TCTS) Sergei Korolev, người đứng đầu Cơ quan Phát triển tên lửa đạn đạo siêu mật của Liên Xô có tên gọi OKB-1 (tiền thân của Tổ hợp RKK Energia hiện nay), là người đã đề xuất chương trình đưa người lên thám hiểm sao Hỏa có tên gọi TMK.

Đầu năm 1959, sau khi được Chính phủ Liên Xô chấp thuận việc triển khai chương trình TMK, Korolev liền giao nhiệm vụ cho Cục III của OKB-1 nghiên cứu việc chế tạo một tàu không gian siêu nặng có thể đưa người bay đến sao Hỏa. Tàu không gian này có mã hiệu TMK-1 và được đẩy bởi một tên lửa N-1 dài 123m, có đường kính 19,6m và nặng đến 75 tấn. Tàu không gian TMK-1 có thể thực hiện một chuyến du hành đến sao Hỏa rồi sau đó quay về lại trái đất trong vòng 3 năm với phi hành đoàn gồm 3 người.

Theo dự kiến, chuyến thám hiểm sao Hỏa đầu tiên của nhân loại được thực hiện bằng tàu không gian TMK-1 sẽ tiến hành vào tháng 7/1964. Nhưng do liên tiếp xảy ra các sự cố trong việc thử nghiệm tên lửa N-1 nên cuối cùng chương trình TMK bị đình hoãn vô thời hạn.



Mô hình Tàu không gian tàu hỏa sao Hỏa

Đến năm 1965, do nhận thấy không còn khả năng chạy đua với Mỹ trong cuộc đua đưa người lên mặt trăng, Liên Xô quyết định tăng tốc chương trình chinh phục sao Hỏa, nhất là khi tên lửa đẩy N-1 đã được TCTS Korolev cải tiến đáng kể và đã thành công trong nhiều lần thử nghiệm ở mặt đất. Vì vậy, Korolev quyết định giao nhiệm vụ nghiên cứu và triển khai chương trình chinh phục sao Hỏa có tên gọi TMK-2 cho Cục III. Đây là một công trình nghiên cứu và thử nghiệm quy mô để có thể tiến hành chuyến bay chinh phục sao Hỏa đầu tiên bắt đầu vào tháng 8/1971, đích xác là vào ngày 8/6/1971.

Chương trình TMK-2 được triển khai theo hai phương án: phương án thứ nhất là phóng lên quỹ đạo ngoài trái đất một không trạm có chức năng làm điểm phóng trung chuyển cho các chuyến bay từ mặt đất lên không trạm và từ không trạm bay đến sao Hỏa, phương án thứ hai là phóng thẳng tàu không gian từ mặt đất lên sao Hỏa.

Sau nhiều lần thảo luận, cân nhắc kỹ càng bởi một hội đồng khoa học gồm 7 nhà khoa học không gian nổi tiếng của Liên Xô và được hai nhà khoa học không gian Korolev và Grigerovicht Maksimov phụ trách, phương án thứ hai được nhất trí lựa chọn để thực hiện chuyến thám hiểm sao Hỏa đầu tiên của nhân loại.

Theo đó, một tàu không gian có tên gọi Tàu hỏa sao Hỏa được thiết kế động cơ đẩy sử dụng năng lượng hạt nhân sẽ được một tên lửa N-2 đẩy lên sao Hỏa. Chuyến bay lịch sử này sẽ được điều khiển bởi một phi hành đoàn gồm 3 người do nhà du hành vũ trụ Andrei Kamanin phụ trách.

Sau hơn 10 tháng bay xuyên không gian, tên lửa N-2 sẽ đưa tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa đến sao Hỏa và thả ra một tàu đổ bộ có người điều khiển đáp xuống bề mặt sao Hỏa để thực hiện một chuyến thám hiểm. Sau khi thu lượm nhiều mẫu vật, tàu đổ bộ sẽ cất cánh bay về tàu không gian mẹ. Do không còn được đẩy bởi tên lửa nên tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa sẽ khai hỏa hệ thống động cơ đẩy sử dụng năng lượng hạt nhân nương theo các cơn bão vũ trụ để quay về lại trái đất. Sau một chuyến du hành kéo dài 3 năm, 1 tháng và 2 ngày, tàu không gian sẽ đáp xuống mặt đất vào ngày 10/7/1974.


Tên lửa N-2​
Nhằm giúp cho phi hành đoàn thực hiện chuyến bay dài ngày mang tính lịch sử này có đủ sức khỏe để hoàn thành nhiệm vụ, tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa được thiết kế đến 5 khoang gồm: khoang sinh hoạt, nghỉ ngơi của phi hành đoàn, có tổng khối lượng 25m3; khoang làm việc có tổng khối lượng 25m3; khoang sinh học có tên gọi SOZh có tổng khối lượng 75m3; khoang kỹ thuật để chứa tàu đổ bộ, hệ thống máy đẩy, thiết bị tái tạo ánh nắng mặt trời thành năng lượng và hệ thống anten; khoang trung chuyển để tiếp nhận tàu đổ bộ từ sao Hỏa quay về lại tàu mẹ.

Trong 5 khoang này thì khoang SOZh mang tính sinh tử nhất vì nó là nơi tái tạo một phần cuộc sống bình thường cho phi hành đoàn. Tại đây, tảo sẽ được sử dụng để tái tạo khí carbon thải ra từ cơ thể các thành viên phi hành đoàn thành ôxy. Còn nước thải ra từ sinh hoạt của phi hành đoàn sẽ được tái tạo thành nước sạch.

Khoang SOZh còn được thiết kế một nhà kính để trồng các loại thực phẩm đủ đáp ứng đến 50% nhu cầu thức ăn của phi hành đoàn trong suốt thời gian 3 năm thực hiện chuyến bay. Vì đây là khoang quan trọng nhất, nên việc thiết kế và thử nghiệm đều do nhà khoa học không gian Maksimov phụ trách (Maksimov được giao phụ trách chương trình TMK-2 sau khi TCTS Korolev qua đời vào năm 1966).

Từ tháng 5/967, khi việc chế tạo khoang SOZh hoàn thành, các nhà du hành vũ trụ Viktor Dylnev, Alexei Kubasov và Vladimir Algypov đã được đưa vào khoang SOZh để thực hiện hàng loạt thử nghiệm giống như điều kiện của phi hành đoàn bay lên sao Hỏa và quay về trái đất suốt 3 năm.Trong khi việc thiết kế và chế tạo tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa tiến triển một cách thuận lợi thì việc thử nghiệm tên lửa đẩy N-2 lại liên tiếp gặp thất bại. Đây là lý do khiến Liên Xô quyết định đình hoãn chương trình thám hiểm sao Hỏa TMK-2.

Tuy nhiên, khát vọng chinh phục sao Hỏa vẫn không ngừng thôi thúc các nhà khoa học Liên Xô. Và khát vọng này một lần nữa bùng lên vào giữa thập niên 80 khi Tổ hợp không gian Energia chế tạo thành công tên lửa đẩy N-1M mà theo đánh giá của các nhà khoa học không gian phương Tây là có thể giúp con người đặt chân lên sao Hỏa.

Đến năm 1987, Chính phủ Liên Xô đã bật đèn xanh cho việc triển khai chương trình đưa người lên sao Hỏa với mục tiêu là bắt đầu chuyến thám hiểm vào tháng 4/1989. Tuy nhiên đã quá trễ để các nhà khoa học không gian Liên Xô thực hiện khát vọng này do tình hình chính trị bắt đầu diễn biến phức tạp dẫn đến việc Liên Xô sụp đổ vào năm 1990.

Tuy nhiên, những cống hiến của các nhà khoa học không gian Liên Xô về việc chinh phục sao Hỏa không phải là vô ích. Hiện các chương trình hợp tác nghiên cứu liên quan đến việc đưa con người lên sao Hỏa giữa Nga, Mỹ và Liên minh châu Âu đang được triển khai trên nền tảng các công trình nghiên cứu và thử nghiệm từ các chương trình chinh phục sao Hỏa của Liên Xô như TMK, TMK-1 vào các thập niên 50 - 60 - 70 thế kỷ trước.

Các báo đã đăng: baomoi.com, cand.com.vn (hồ sơ mật :D), thienvanbachkhoa.org
---------------------------------------
Đọc bài trên sợ vãi cả... ^^, có ai tìm được các lỗi trong đó không????? Thưởng 10 cái thanks!!!!
Mình xin được trích dẫn những đoạn sai trong bài báo trên:

chế tạo một tàu không gian siêu nặng: Chẳng có kỹ sư nào mà dại dột đi thiết kế một cái tàu "siêu nặng" cả, sẽ tốn rất nhiều nhiên liệu cho cái "siêu nặng" này, tàu vũ trụ hay vệ tinh bao giờ cũng được ưu tiên thiết kế với kích thước càng nhỏ gọn, khối lượng càng nhẹ càng tốt.

tên lửa N-1 dài 123m, có đường kính 19,6m và nặng đến 75 tấn: N1 mà nặng có 75 tấn thôi à?!!! Thông số chính xác của N1 đây: dài 105m, đường kính max: 17m, khối lượng khô: 187 tấn (tổng cộng cả nhiên liệu: 2500 tấn!)


Tên lửa N-2​

Cái này mà là N2 à :sm (15):, N2 đã phóng lần nào đâu mà có hình chụp vậy :D, đó là tên lửa R7 phóng Sputnik-1 (dài 28m, đường kính max 9,76m, khối lượng khô: 27 tấn, tổng cộng cả nhiên liệu: 253 tấn). So với N1 thì R7 chỉ bằng một tầng của nó thôi! (Dẫn chứng hình sai)
Hình con N1 đây

Đến năm 1965, do nhận thấy không còn khả năng chạy đua với Mỹ trong cuộc đua đưa người lên mặt trăng, Liên Xô quyết định tăng tốc chương trình chinh phục sao Hỏa, nhất là khi tên lửa đẩy N-1 đã được TCTS Korolev cải tiến đáng kể và đã thành công trong nhiều lần thử nghiệm ở mặt đất.
Năm 1965 mà đã nhận thấy ko còn khả năng chạy đua là sao :(.
N1 thử nghiệm 4 lần thất bại cả 4, thành công nhiều lần cái gì?!

chuyến bay chinh phục sao Hỏa đầu tiên bắt đầu vào tháng 8/1971, đích xác là vào ngày 8/6/1971.
tàu không gian sẽ đáp xuống mặt đất vào ngày 10/7/1974.

Chính xác đến từng ngày cơ à :D

tàu sẽ nương theo các cơn bão vũ trụ để quay về lại trái đất: Cái này thì có lẽ tác giả bài viết hồi nhỏ hay đọc "Dũng sĩ Hesman"... như mình :))

Sau nhiều lần thảo luận, cân nhắc kỹ càng bởi một hội đồng khoa học gồm 7 nhà khoa học không gian nổi tiếng của Liên Xô và được hai nhà khoa học không gian Korolev và Grigerovicht Maksimov phụ trách, phương án thứ hai được nhất trí lựa chọn để thực hiện chuyến thám hiểm sao Hỏa đầu tiên của nhân loại.

Theo đó, một tàu không gian có tên gọi Tàu hỏa sao Hỏa được thiết kế động cơ đẩy sử dụng năng lượng hạt nhân sẽ được một tên lửa N-2 đẩy lên sao Hỏa. Chuyến bay lịch sử này sẽ được điều khiển bởi một phi hành đoàn gồm 3 người do nhà du hành vũ trụ Andrei Kamanin phụ trách.


Các thiết kế của Maksimov luôn theo ý tưởng phóng tàu từ quỹ đạo TĐ nhằm tăng thêm tải trọng con tàu, chứ không phải phóng thẳng. Maksimov là một kỹ sư đầy tài năng, là một trong những bộ óc thông minh nhất cục thiết kế OKB-1 của Korolev.

Andrei Kamanin không phải nhà du hành vũ trụ, mà là Chỉ huy trưởng Trung tâm huấn luyện phi hành gia.

Trong khi việc thiết kế và chế tạo tàu không gian Tàu hỏa sao Hỏa tiến triển một cách thuận lợi thì việc thử nghiệm tên lửa đẩy N-2 lại liên tiếp gặp thất bại.
Tên lửa N1 đã thành công lần nào đâu mà đã thử nghiệm N2, với lại "tàu hỏa sao Hỏa" mới chỉ là bản vẽ thôi chứ đã có "chế tạo" đâu?!!!
------------------------------------
Cung cấp cho mọi người một vài thông tin đính chính lại bài báo, và....
 

redflag

Moderator
Gian nan du hành đến các vì sao

Chế tạo phi thuyền đủ khả năng đi đến một hành tinh xa xôi nào đấy là chuyện khó, nhưng việc duy trì sự sống cho phi hành gia trong suốt hành trình lại còn khó hơn.

Chuyến du hành đến các ngôi sao gần nhất Hệ mặt trời cũng phải mất vài chục năm đến vài trăm năm, trải qua ít nhất vài thế hệ phi hành gia. Nhưng hiện các nhà khoa học vẫn chưa rõ được con người có thể sinh đẻ an toàn trên không gian hay không. “Chưa xác định sự can thiệp của trọng lực đến tỷ lệ thụ thai và mang thai thành công”, nhà nghiên cứu Dan Buckland của Viện Công nghệ Massachusetts phát biểu tại hội nghị chuyên đề Phi thuyền 100 năm, do Cơ quan Nghiên cứu dự án quốc phòng hiện đại (DARPA) - Mỹ tài trợ.


Cho đến nay, con người vẫn chưa phóng được phi thuyền ra khỏi Hệ mặt trời, chứ đừng nói đến ngôi sao gần nhất cách hơn 4 năm ánh sáng. Một năm ánh sáng - tức quãng đường ánh sáng di chuyển trong 1 năm - được xác định vào khoảng 10 nghìn tỉ km. Hiện vẫn chưa tìm được phi thuyền nào khả dĩ có thể làm ví dụ điển hình trong trường hợp này, vì phi thuyền từng chở theo người lên mặt trăng là Apollo 10 hoạt động cách đây hơn 40 năm, có thể bay tốc độ gần 40.000 km/giờ. Với khoảng cách như vậy, các phi thuyền tương lai phải tự duy trì hoạt động, điều mà khoa học hiện nay vẫn chưa thực hiện được. Bên cạnh đó, trừ phi giới khoa học tìm được cách tái tạo môi trường trọng lực trên phi thuyền, một chuyến du hành giữa các vì sao sẽ buộc phải thực hiện trong điều kiện không trọng lực. Qua thời gian, tình trạng này sẽ hủy hoại cơ thể con người, gây teo cơ, tiêu hủy chất khoáng trong xương và làm suy yếu thị lực, theo nhà sinh học Athena Andreadis của Đại học Massachusetts.

Ảnh hưởng của tình trạng không trọng lực đến bào thai đang phát triển thậm chí còn tệ hơn, nhiều khả năng phá vỡ sự phát triển bình thường của thai nhi, và ảnh hưởng đến chức năng thần kinh. Cơ thể và khung xương của trẻ có thể phát triển khác biệt trong không gian so với các bé trên mặt đất. Đó là chưa kể đến thời điểm khai hoa nở nhụy, được dự đoán sẽ vô cùng khủng khiếp nếu không có sự hỗ trợ của trọng lực, như phát biểu của chuyên gia Andreadis với SPACE.com. Tuy nhiên, trước khi viễn cảnh trên xảy ra, chuyện ái ân trên tàu không gian sẽ diễn ra vô cùng vất cả. Theo chuyên gia Andreadis, do không có lực kéo, cặp bạn tình nhiều khả năng phải va chạm liên tục với thành phi thuyền, không ma sát là không có điểm tựa và mọi thứ đều trơn tuột.

Cứ cho là mọi trở ngại kia đều vượt qua được và các phi hành gia của chúng ta đến đích, khó khăn vẫn chưa hết. Ngay cả khi phi thuyền đáp được lên một hành tinh có sự sống, môi trường ở đây có thể chẳng tương đồng với trái đất. Công việc tiếp theo là xây dựng sinh quyển, và điều này có thể ảnh hưởng đến sự sống của các dạng sinh vật ở đó. Một lựa chọn khác là tạo ra con người có thể chịu đựng môi trường mới. Thế nhưng việc cho ra đời một dạng công dân khác hoàn toàn với người trái đất sẽ đối mặt với những vấn đề về đạo đức, chưa kể những khó khăn về mặt sinh học.

nguồn
--------------------------------

Kế hoạch 16 bước của Tsiolkovsky đang được thực hiện tới bước thứ 8 trong thời gian mới có 100 năm, con người đang "chập chững" rời cái nôi Trái Đất và đi xa dần vào vũ trụ! Chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng chúng ta hoàn toàn có thể hy vọng và tin tưởng, với sự phát triển khoa học công nghệ hiện nay, con người sẽ nhanh chóng chế tạo các con tàu vũ trụ để thực hiện ước mơ đó!
 

redflag

Moderator
Nga sắp lấy đất trên vệ tinh của sao Hỏa

Một phi thuyền của Nga sẽ được phóng lên vệ tinh của sao Hỏa vào tuần sau để lấy mẫu vật chất.



Phi thuyền Phobos-Grunt của Nga và phi thuyền Yinghuo 1 của Trung Quốc sẽ được phóng lên vệ tinh Phobos của sao Hỏa bằng tên lửa Zenit tại sân bay vũ trụ Baikonur ở Kazakhstan vào ngày 8/11. Phobos-Grunt mang theo Yinghuo 1, một phi thuyền của Trung Quốc được thiết kế để nghiên cứu hành tinh đỏ, Discovery đưa tin.

Nếu mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch, hai phi thuyền sẽ tới Phobos sau 11 tháng nữa. Sau đó chúng tách ra để bay theo hai hướng khác nhau. Tàu của Trung Quốc bay quanh sao Hỏa, còn tàu của Nga lấy mẫu đất, đá trên vệ tinh Phobos rồi trở về.

Sao Hỏa có hai vệ tinh Phobos và Deimos. Phobos có kích thước lớn hơn và gần sao Hỏa hơn so với Deimos.

Nguồn gốc của Phobos và Deimos là một trong những câu hỏi mà giới thiên văn chưa tìm ra đáp án. Nếu biết chúng được tạo ra từ đâu, loài người sẽ hiểu rõ hơn về lịch sử hình thành của hệ Mặt Trời.

Đây là lần đầu tiên Nga phóng tàu lên một thiên thể trong hệ Mặt Trời kể từ năm 1996, khi một tàu thám hiểm sao Hỏa của họ nổ tung ngay sau khi phóng. Cơ quan Vũ trụ liên bang Nga định phóng Phobos-Grunt từ năm 2009, nhưng kế hoạch phải lùi lại hai năm.

nguồn
 

redflag

Moderator
Sứ mệnh ảo thám hiểm sao Hỏa đã "trở về" Trái Đất sau 520 ngày


Một phi hành đoàn gồm 6 người trong sứ mệnh thám hiểm sao Hỏa có tên Mars500 đã trở về Trái Đất an toàn sau hành trình kéo dài suốt 520 ngày. Họ không thật sự bay đến sao Hỏa mà thật ra đây chỉ là một sứ mệnh ảo được thực hiện ngay tại Trái Đất của chúng ta. Tuy nhiên, 6 người này đều phải trải qua những điều kiện sống rất khắc nghiệt kéo dài liên tục suốt 520 ngày giống như một hành trình đến sao Hỏa thật sự, nhằm chuẩn bị tinh thần và điều kiện để bay đến hành tinh đỏ trong tương lai.

Dự án Mars500 được tiến hành bởi Học viện Moscow (Nga) nhằm nghiên cứu và đánh giá khả năng thể lực và trí lực của con người đối với một chuyến bay dài ngày ngoài không gian. Họ đã xây dựng trên mặt đất một chiếc phi thuyền bằng thép và cho 6 người vào đó sinh hoạt và làm việc suốt 520 ngày, tương đương với gần 1 năm rưỡi trời. 6 người này bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài và 3 người trong số đó còn thực hiện một chuyến đổ bộ giả lập xuống bề mặt sao Hỏa trong những bộ đồ không gian và bước đi trên một sân cát giả lập được đóng kín.

"Thật tuyệt vời khi có thể nhìn thấy lại mọi người", phi hành đoàn người Ý có tên Diego Urbina thốt lên khi bước ra khỏi tàu không gian ảo Mars500. Anh nói: "Mars500 là sứ mệnh không gian dài ngày nhất từng được tiến hành trên Trái Đất để tới một ngày nào đó, chúng ta có thể đón chào bình minh trên bề mặt của một hành tinh xa xôi nhưng hoàn toàn có thể bay đến được".

Tham gia cùng Diego còn có 5 người khác, bao gồm 3 người Nga: Alexey Sitev, Alexandr Smoleevskiy, Sukhrob Kamolov, 1 người Pháp là Romain Charles và Wang Yue đến từ Trung Quốc. Người thân và gia đình của 6 người này đã đến Học viện Các vấn đề Y Sinh (IMBP) để chào đón họ trở về sau chuyến hành trình dài. Sau khi rời phi thuyền, các phi hành gia được đưa ngay đến khu cách ly để các bác sĩ tiến hành kiểm tra tình trạng sức khỏe của họ. Chỉ huy nhóm bay, anh Alexey Sitev nói: "Phi hành đoàn quốc tế đã hoàn thành sứ mệnh kéo dài 520 ngày. Chương trình bay đã được thực thi đầy đủ. Tất cả các thành viên trong nhóm đều đang trong tình trạng sức khỏe tốt và chúng tôi đã sẵn sàng để tiến hành các cuộc kiểm tra mới".


Cấu trúc tàu không gian Mars500:

Module y tế: dài 12 mét, đóng vai trò là phóng thí nghiệm cũng như nơi khám chữa bệnh cho người bị thương.
Phòng ngủ: dài 20 mét, có giường, bếp và khu vực giao lưu. Đây cũng phòng điều khiển chính của tàu.
Hệ thống đổ bộ, hạ cánh: module chỉ được dùng trong nhiệm vụ đổ bộ, diễn ra trong 30 ngày với 3 phi hành gia.
Module tiện ích: được chia thành 4 phòng nhỏ dùng để chứa thức ăn và các loại nhu yếu phẩm, nhà kính, phòng tập thể dục và khu vực làm lạnh.
Khu vực giả lập bề mặt sao Hỏa: cho phép các phi hành gia có thể đi bộ trên một vùng đất có đầy cát và đất đá.

Nói về sứ mệnh ảo này, tuy họ vẫn ở trên Trái Đất nhưng người ta đã tạo ra một môi trường sống rất khắt khe và thực tế hệt như những chuyến bay ra ngoài không gian. Cả 6 người đều bị cô lập với thế giới bên ngoài và tàu không gian của họ cũng không có cửa sổ. Vấn đề thông tin liên lạc giữa họ và bộ chỉ huy cũng rất hạn chế và tất nhiên là có độ trễ trong việc gửi và nhận thông tin. Vì đang giả lập là ở trên sao Hỏa nên thời gian để họ gửi một tin nhắn về bộ chỉ huy, sau đó nhận lại hồi đáp sẽ tốn nhiều thời gian hơn, có thể phải mất đến 25 phút cho một lần gửi.

Do tình trạng sống bị cô lập hoàn toàn trong thời gian dài nên khi được hỏi mình sẽ làm gì khi sứ mệnh kết thúc, anh Diego Urbina trả lời với tờ BBC rằng "Tôi muốn gặp gia đình của mình, gọi điện cho bạn bè, gặp gỡ tất cả mọi người dù cho xa lạ và sau cùng là đi thẳng đến bãi biển".

Mặc dù trong sứ mệnh này, có hai yếu tố cực kỳ quan trọng đã không thể được giả lập là tình trạng không trọng lực và phóng xạ ngoài không gian, nhưng các nhà khoa học cũng cảm thấy rất thỏa mãn với những số liệu mà họ thu thập được, cũng như mong đợi sẽ áp dụng những bài học đã đạt được vào những dự án có tính thực tế cao hơn nữa.

Trong suốt 1 năm rưỡi bị cách ly trong tàu không gian, các phi hành gia còn tham gia vào khá nhiều cuộc nghiên cứu khác nhau nhằm đánh giá mức độ ảnh hưởng của sự bị cô lập đến vấn đề tâm lý và sinh lý con người là như thế nào. Người ta cũng tiến hành theo dõi nồng độ Hormone, trạng thái cảm xúc và mức độ căng thẳng của mỗi người khi còn trên tàu, kể cả khi họ đang ngủ. Ngoài ra họ còn đánh giá cả những lợi ích của từng khẩu phần ăn trong những hoàn cảnh khác nhau.

"Điều tôi chỉ có thể làm đó là tán dương cho sự dũng cảm và tinh thần tuyệt vời của họ", tiến sỹ Martin Zell thuộc Cơ quan Vũ trụ Châu Âu (ESA), đơn vị tài trợ chính cho dự án, phát biểu với tờ BBC. "Họ là một đội dũng cảm, họ sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình bằng một nhóm chứ không phải bằng sáu cá nhân".

Sau cuộc thử nghiệm này, các đối tác của Trạm Không gian Quốc tế ISS cũng bàn luận về khả năng làm một số loại thử nghiệm cách ly tương tự nhưng sẽ diễn ra trên quỹ đạo, với các điều kiện sống và làm việc chân thật nhất ví dụ như có độ trễ trong việc truyền thông tin và sẽ tách các phi hành gia ra, cho mỗi người vào một module riêng biệt để họ cảm nhận được những gì mà các phi hành gia của Mars500 đã trải qua. Có một điều chắc chắn là, các đối tác muốn ISS sẽ trở thành một trung tâm thử nghiệm của con người trong thập kỷ tới, biến nó thành một nơi dùng để thử nghiệm những công nghệ và phương pháp mới giúp con người tiến xa hơn vào hệ Mặt Trời của chúng ta.

Một số hình ảnh về Mars500 và phi hành đoàn:


6 phi hành gia trên Mars500​


Bên trong Mars500​








Nhà kính

 

redflag

Moderator
Nước Nga và lời nguyền sao Hỏa

Trong suốt 5 thập kỷ qua nước Nga chưa đạt được bất kỳ thành công nào trong các chuyến thám hiểm sao Hỏa. Vụ phóng một phi thuyền về phía hành tinh đỏ hôm qua có thể giúp Moscow khép lại giai đoạn đáng buồn đó.


Phi thuyền Phobos Grunt được phóng về phía sao Hỏa tại sân bay vũ trụ Baikonur tại Kazakhstan vào lúc 20h16 theo giờ GMT (3h16 theo giờ Việt Nam). Yinghuo-1, tàu nghiên cứu sao Hỏa của Trung Quốc, cũng được phóng cùng Phobos Grunt, BBC đưa tin.

Hai phi thuyền sẽ tới quỹ đạo sao Hỏa sau 11 tháng. Sau đó chúng tách ra để bay theo hai hướng khác nhau. Tàu của Trung Quốc bay quanh sao Hỏa, còn tàu của Nga lấy mẫu đất, đá trên vệ tinh Phobos của hành tinh đỏ rồi trở về. Các chuyên gia của Nga tính toán rằng mẫu vật sẽ trở về trái đất sau 33 tháng nữa.

Sao Hỏa có hai vệ tinh Phobos và Deimos. Phobos có kích thước lớn hơn và gần sao Hỏa hơn so với Deimos.

Nga đã phóng tổng cộng 16 tàu lên sao Hỏa từ thập niên 60 của thế kỷ trước, song tất cả chúng đều không hoàn thành mục tiêu. Thậm chí vụ phóng tàu gần đây nhất – diễn ra vào năm 1996 – còn thất bại do phi thuyền nổ tung sau khi phóng. Giới truyền thông dùng thuật ngữ "lời nguyền sao Hỏa" để ám chỉ những nỗ lực bất thành của Nga trong quá trình thám hiểm hành tinh đỏ. Vì thế giới chức Nga hy vọng tàu Phobos Grunt sẽ giúp họ hóa giải lời nguyền ấy.

“Chúng tôi không gặt hái thành công trong các chuyến thám hiểm hành tinh suốt 15 năm qua. Lần này con người, công nghệ và mọi thứ đã thay đổi. Chuyến thám hiểm của tàu Phobos Grunt là thứ hoàn toàn mới mẻ với chúng tôi. Xét trên nhiều phương diện thì chúng tôi đang xây dựng từ con số không”, Alexander Zakharov, một chuyên gia thuộc Viện Nghiên cứu Vũ trụ tại Moscow, phát biểu.

Do kích thước của Phobos-Grunt khá lớn nên quá trình lấy mẫu vật chất trên vệ tinh Phobos sẽ tương đối phức tạp. Sau khi tàu hạ cánh xuống bề mặt vệ tinh Phobos, một cánh tay máy sẽ “nhặt” đất. Một số mẫu đất sẽ được phân tích ngay tại đó, song khoảng 200 g sẽ được đưa về địa cầu bằng khoang đổ bộ của tàu. Nếu mọi việc diễn ra đúng theo kế hoạch, khoang đổ bộ sẽ lao xuống một sa mạc tại Kazakhstan vào tháng 8/2014.

Với hình dạng giống củ khoai tây, Phobos là một mục tiêu thú vị đối với giới thiên văn. Mặc dù nhiều vệ tinh nhân tạo đã theo dõi Phobos, song giới khoa học khẳng định nó vẫn còn giữ nhiều bí mật liên quan tới cả nó và sao Hỏa. Mật độ vật chất của Phobos rất thấp, một dấu hiệu cho thấy có thể nhiều khoảng trống đang tồn tại dưới bề mặt của nó. Một số nhà khoa học cho rằng Phobos được tạo nên bởi những viên đá và bụi xung quanh sao Hỏa. Song một giải thuyết khác nói Phobos có thể là một thiên thạch bị sao Hỏa “bắt cóc” bằng lực hấp dẫn.
--------------------
nguồn
 

redflag

Moderator
Tàu vũ trụ Nga tê liệt trên không

Phi thuyền Phobos Grunt đang lang thang phía trên quỹ đạo trái đất sau khi vừa được phóng lên. Động cơ của nó không hoạt động.



Các nhân viên kỹ thuật chuẩn bị đưa tàu Phobos Grunt vào bệ phóng tại sân bay vũ trụ Baikonur ở Kazakhstan. Ảnh: RIA Novosti.

Phobos Grunt, tên của tàu do Nga chế tạo, được phóng về phía sao Hỏa bằng tên lửa Zenit 2 tại sân bay vũ trụ Baikonur tại Kazakhstan vào lúc 20h16 GMT hôm qua. Nó mang theo Yinghuo-1, tàu nghiên cứu sao Hỏa của Trung Quốc.

Đáng lẽ ra, khi tới quỹ đạo sao Hỏa, tàu của Trung Quốc sẽ tách ra và bay quanh hành tinh đỏ, còn tàu của Nga sẽ đáp xuống vệ tinh của sao Hỏa là Phobos để lấy mẫu đất.

Đây là lần đầu tiên Nga nối lại nỗ lực chinh phục sao Hỏa trong suốt 15 năm qua.

Tuy nhiên ngay sau khi cặp phi thuyền tách khỏi tên lửa đẩy thì sự cố xảy ra, hãng thông tấn Interfax dẫn lời ông Vladimir Popovkin, giám đốc Cơ quan Vũ trụ liên bang Nga (Roskomos), cho biết.

Phobos Grunt là loại tàu sử dụng sức đẩy của động cơ để bay tới sao Hỏa. Tuy nhiên, động cơ của nó đã không hoạt động nên tàu "mắc kẹt" ngay phía trên trái đất.

"Chúng tôi không thể xác định vị trí của tàu sau khi nó tách khỏi tên lửa", ông Popovkin phát biểu tại sân bay vũ trụ Baikonur.

Giám đốc Roskomos dự đoán có thể máy tính trên tàu đã không gửi tín hiệu kích hoạt tới động cơ của tàu. Đây là một tình huống khẩn cấp đã được tính trước nên các chuyên gia có thể khắc phục. Tàu chưa dùng nhiên liệu và thùng nhiên liệu vẫn trong tình trạng tốt, RIA Novosti cho hay.

Anton Ledkov, một chuyên gia của Viện Nghiên cứu Vũ trụ Nga, thông báo trung tâm điều khiển không nhận được bất kỳ tín hiệu nào từ Phobos Grunt, phi thuyền trị giá 163 triệu USD. Trung tâm điều khiển sẽ cố gắng liên lạc với tàu để kích hoạt động cơ. Các kỹ sư có ba ngày để làm việc đó trước khi tàu sử dụng hết điện trong những quả pin.

Mang theo 20 thiết bị hiện đại, tàu Phobos Grunt có khả năng lấy mẫu đất trên vệ tinh Phobos của sao Hỏa, gửi dữ liệu từ quỹ đạo sao Hỏa và trên bề mặt Phobos về trái đất.

Nếu Roskomos không thể cứu tàu Phobos Grunt thì thất bại này sẽ là một cú giáng mạnh đối với chương trình thám hiểm không gian của Nga. Từ thập niên 60 tới nay Nga đã phóng tàu lên sao Hỏa 16 lần, song tất cả phi thuyền đều không hoàn thành nhiệm vụ. Thậm chí trong vụ phóng gần nhất vào năm 1996 phi thuyền đã nổ tung ngay sau khi bay lên trời.

Nga hứng chịu 4 vụ phóng thất bại trong vòng 11 tháng qua trong lĩnh vực không gian. Hồi tháng 12 năm ngoái, một tên lửa đẩy rơi xuống Thái Bình Dương trong lúc đưa ba vệ tinh viễn thông lên quỹ đạo. Một vệ tinh quân sự mất tích vào tháng 2 năm nay. Vào giữa tháng 8, vệ tinh viễn thông hiện đại nhất của Nga cũng mất tích. Ngày 24/8, một phi thuyền vận tải Progress rơi ngay sau khi phóng do ống dẫn nhiên liệu trong tên lửa đẩy tắc nghẽn khiến tên lửa nổ tung.
--------------------
nguồn
 

redflag

Moderator
Phi thuyền Nga sẽ rơi nếu không được cứu

Tàu vũ trụ của Nga đang mắc kẹt trên quỹ đạo cùng 12 tấn nhiên liệu và nó có thể rơi trở lại trái đất trong khoảng hai tuần tới nếu các kỹ sư không thể kích hoạt động cơ của nó.


Tàu Phobos Grunt và tên lửa đẩy Zenit 2 trên bệ phóng tại sân bay vũ trụ Baikonur ở Kazakhstan vào tối 8/11. Ảnh: adelaidenow.com.au.​
Phobos Grunt được phóng lên từ sân bay vũ trụ Baikonur ở Kazakhstan vào tối 8/11. Theo kế hoạch, khi bay lên quỹ đạo tàu sẽ tách khỏi tên lửa đẩy và 11 phút sau hai động cơ của tàu sẽ khởi động để nó bay tới sao Hỏa. Nhưng cả hai động cơ đều không hoạt động. Vì thế Phobos Grunt mắc kẹt trên quỹ đạo cùng 12 tấn nhiên liệu (tổng khối lượng của tàu là 13,2 tấn).

Độ cao của Phobos Grunt dao động từ khoảng 200 tới 340 km và đang giảm dần. Các kỹ sư Nga chỉ có ba ngày để kích hoạt động cơ trước khi tàu sử dụng hết điện trong các pin.

AP dẫn lời Cơ quan Vũ trụ liên bang Nga (Roskomos) dự đoán Phobos Grunt có thể bay quanh trái đất trong khoảng hai tuần rồi rơi xuống. Các nhà khoa học của Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) đồng ý với dự đoán đó.

“Dữ liệu từ Mạng lưới Giám sát Không gian Mỹ cho thấy phi thuyền Nga sẽ trôi nổi phía trên địa cầu khoảng hai tuần trước khi rơi trở lại”, Nicholas Johnson, người đứng đầu bộ phận theo dõi rác vũ trụ của NASA, phát biểu.

Ông Vladimir Popovkin, giám đốc Roskomos, nhận định có thể hệ thống định hướng của tàu đã hỏng. Nỗ lực của Roskomos bị cản trở bởi sự hạn chế trong mạng lưới viễn thông giữa vũ trụ với mặt đất. Ngay sau khi tàu tách khỏi tên lửa, các chuyên gia kiểm soát chuyến bay đã phải nhờ những nhà thiên văn nghiệp dư ở Nam Phi quan sát bầu trời để xem các động cơ đã khởi động chưa.

James Oberg, một nhà tư vấn không gian từng làm việc tại NASA, tin rằng các kỹ sư Nga sẽ cứu được Phobos Grunt. “Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy các vụ nổ xảy ra trong tàu. Nó đang ở trong trạng thái tốt”, Oberg bình luận.

Roskomos xác định một lỗi phần mềm khiến máy tính trên tàu không gửi lệnh khởi động tới động cơ. Đó là một sự cố nghiêm trọng, nhưng đã được dự trù trước và người ta có thể khắc phục nó.

Dữ liệu của Roskomos cho thấy Phobos Grunt có khối lượng 13,2 tấn – trong đó khối lượng nhiên liệu là 12 tấn.

nguồn
------------------------
Hiện giờ, các kỹ sư Nga đang toát mồ hôi hột......:(
 
Bọn Nga làm ăn càng ngày càng chán, tính ra rủi ro các dự án không gian của Nga càng ngày càng không kém gì Mỹ (thậm chí là hơn ^^ sorry thằng em pro Nga)
 

en_bac

Moderator
Đọc rồi anh không thấy thông tin gì về vụ này. Chẳng biết mấy lão báo lấy tin đâu ra
 

redflag

Moderator
Bọn Nga làm ăn càng ngày càng chán, tính ra rủi ro các dự án không gian của Nga càng ngày càng không kém gì Mỹ (thậm chí là hơn ^^ sorry thằng em pro Nga)
Bác thông cảm và hiểu cho em rằng dạo này chỉ vì miếng cơm manh áo của cuộc sống đời thường mà em đang phải chịu cảnh tù lao :(, nếu không thì "nu pa ka chi !!!!!"....:sm (85):
 

redflag

Moderator
Cơ hội cứu tàu thám hiểm sao Hỏa của Nga “rất nhỏ nhoi”

Hãng thông tấn Nga Interfax hôm nay cho hay có rất ít cơ hội để cứu tàu thám hiếm sao Hỏa của Nga, đang bị mắc kẹt trong quỹ đạo trái đất, sau khi tàu này bị trệch hướng tới hành tinh Đỏ vài phút sau khi được phóng vào hôm 9/11 vừa qua.

Hệ thống điều khiển Phobos-Grunt đã bị hỏng vào đêm qua, thậm chí các nhà khoa học còn không lấy được dữ liệu từ tàu. Phobos-Grunt được phóng vào đầu tuần này, trong sứ mệnh mà Mátxcơva hi vọng sẽ là chuyến quay trở lại không gian ngoạn mục để khám phá các hành tinh ngoài trái đất.


“Đêm qua, đã có nhiều nỗ lực để lấy được thông tin từ tàu vũ trụ. Tất cả đều có kết quả bằng không”, Interfax dẫn lời nguồn tin từ cơ quan vũ trụ Nga cho hay.

“Khả năng cứu tàu là rất, rất nhỏ”, nguồn tin trên cho biết thêm.

Tuy vậy, nỗ lực liên lạc với tàu vẫn được tiếp tục vào ngày hôm nay, bằng việc sử dụng các cơ sở do NASA và Cơ quan vũ trụ châu Âu điều hành hành trên Trái đất.

Cơ quan vũ trụ Nga cho hay các nhà qua học chỉ có vài ngày để tái lập trình tàu vũ trụ, nhằm giúp tàu đi đúng hướng tới sao Hỏa. nếu điều này không thực hiện được, nó có nguy cơ rơi trở lại trái đất.

nguồn
-----------------

Đời chao ôi buồn...:( Bó tay thật sao????
 

redflag

Moderator
Mỹ sắp phóng tàu tân tiến nhất lên sao Hỏa

Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) sẽ phóng thiết bị thăm dò tự hành lớn nhất và tiên tiến nhất mà con người từng chế tạo lên sao Hỏa sau hai tuần nữa.


Thiết bị tự hành, được gọi là Curiosity, sẽ được phóng vào ngày 25/11. Nó được trang bị các camera hiện đại, một cánh tay máy và các dụng cụ để phân tích đất, đá trên sao Hỏa. Chuyến bay của Curiosity sẽ kéo dài trong 8 tháng rưỡi. Nó sẽ đáp xuống bề mặt sao Hỏa vào tháng 8 năm sau, AFP đưa tin.


“Đây là cỗ máy mà các nhà khoa học nghiên cứu sao Hỏa mơ ước. Nó là thiết bị thăm dò tiên tiến nhất mà chúng tôi từng đưa vào vũ trụ”, Ashwin Vasadava, phó giám đốc dự án chế tạo Curiosity, phát biểu.

Nhiệm vụ của Curiosity, có kích thước tương đương một chiếc xe hơi và di chuyển nhờ 6 bánh xe, là thăm dò hố Gale ở bán cầu nam của sao Hỏa. Hố Gale chỉ có một quả núi nhỏ nên thiết bị tự hành có thể leo lên các vị trí của núi để phân tích mẫu đất, đá.

Curiosity không săn lùng sinh vật sống trên sao Hỏa, mà chỉ tìm kiếm những dấu hiệu chứng tỏ sự sống từng tồn tại trên đó. Dữ liệu mà thiết bị tự hành gửi về sẽ giúp NASA lập kế hoạch cho những nỗ lực thám hiểm sao Hỏa trong tương lai.

“Rất có thể những hóa chất phức tạp và cần thiết đối với sự sống từng xuất hiện trên sao Hỏa. Những dấu vết về sự sống trước kia vẫn còn trên đó”, Pamela Conrad, một chuyên gia cao cấp trong nhóm phân tích mẫu vật chất trên sao Hỏa, nhận định.

Thời gian hoạt động dự kiến của Curiosity là hai năm, song NASA hy vọng thiết bị sẽ vận hành lâu hơn thời gian dự kiến, giống như nhiều thiết bị thăm dò của họ trước đây.

Nguồn
 

redflag

Moderator
Phi thuyền Nga chứa nhiên liệu độc hại có thể bị nổ

Ngày 14/11, Giám đốc Cơ quan vũ trụ Nga Vladimir Popovkin cho biết, phi thuyền Phobos-Grunt có thể bị nổ và thải ra bầu khí quyển của Trái đất 12 tấn nhiên liệu độc hại vào tháng 1/2012.

Đến thời điểm này việc liên lạc với con tàu là vô vọng khi các nhà khoa học đã cố gắng thiết lập lại liên lạc và chương trình với con tàu song không có tín hiệu.

“Con tàu sẽ bay vào quỹ đạo vào tháng 1/2012, nhưng vào những ngày đầu tiên của tháng 12 cửa con tàu sẽ đóng lại. Gần như hết cơ hội để cứu vãn số mệnh của phi thuyển này sau khi chúng ta không thu thập được bất kỳ thông tin nào để biết chuyện gì đã xảy ra với con tàu sau khi con tàu được phóng đi”, ông Popovkin nói với hãng Interfax (Nga).

Nếu các nhà khoa học thất bại trong việc xác định hướng đi của con tàu hướng vào sao Hỏa, nó sẽ kéo con tàu hướng vào Trái đất và mất phương hướng, sau đó nổ tung trong khí quyển.


Mọi nỗ lực cứu phi thuyền Phobos-Grunt (Nga) đã hết hi vọng. (Ảnh: AFP)​
Điều đáng mừng là phi thuyền này sẽ không gây nguy hại tới con người trên mặt đất. Một nguồn tin giấu tên nói với hãng Interfax, vào cuối tuần, phi thuyền đã bị mất liên lạc sau khi tái khởi động lại chương trình và kết nối liên lạc với con tàu bị thất bại.

Tàu vũ trụ Phobos-Grunt mang mẫu đá quay trở về Trái đất cũng như phóng một vệ tinh của Trung Quốc vào quỹ đạo Martia. Tuy nhiên, sứ mệnh cao cả của phi thuyền này đã dường như thất bại khi các động cơ của tàu không gian Nga không hoạt động trở lại để tiếp tục hành trình lên sao Hỏa.

Trước đó, ngày 10/11, tàu không gian Nga không người lái trị giá 170 triệu USD đã được phóng thành công lên quỹ đạo bởi tên lửa đẩy Zenit-2 từ sân bay vũ trụ ở Kazakhstan.

nguồn
---------------------------------
170mil $ mà thành đống sắt vụn như này sao????? :(
 
Thôi, Nga giờ chỉ nên lo đi chở thuê cho bọn Mỹ lên ISS với công nghệ Soyuz hàng chục năm vẫn chạy tốt.
 

redflag

Moderator
Nhầm to rồi sếp ơi, Gấu Nga bắt đầu thức sau giấc ngủ dài... Đâu phải chuyến bay đầu tiên nào cũng suôn sẻ, lịch sử chứng minh rằng các chương trình thám hiểm vũ trụ trước đây của Liên Xô từng gặp nhiều thất bại, nhưng nhiệm vụ nối tiếp sau đó đã thành công. Chương trình Luna là một ví dụ...
-----------------------------

"Trong bức thư của mình gửi cho thanh niên, hai viện sĩ nổi tiếng của Liên Xô là Nhi-cô-lai Xê-miô-nốp và I-go Pê-tơ-ria-nốp đã viết "Các bạn cần phải nghiên cứu Mặt Trăng đã bị những miệng núi lửa ăn mòn... Cần phải đổ bộ lên sao Hỏa, tiến sâu vào cái lò nóng bỏng của sao Kim. Xây dựng nhiều trạm trên những vệ tinh của các hành tinh lớn, thăm dò bầu khí quyển mịt mờ của sao Mộc và sao Thổ. Các bạn cần phải nghiên cứu Mặt Trời, khoảng không gần Mặt Trời và giữa các vì sao, và sau đó là hằng hà sa số các sao, nghiên cứu vì sao này tiếp đến vì sao khác, nghiên cứu những vì sao giống và hoàn toàn không giống với Mặt Trời... Và chăng chính bản thân các bạn cũng khao khát trở thành các nhà du hành vũ trụ, và không cần phải nói thì các bạn cũng biết rằng những cuộc thám hiểm trong vũ trụ hấp dẫn biết chừng nào.
Nhưng trước lúc khởi động những cuộc thám hiểm ấy, các bạn cần phải nghiên cứu tốt và phải nắm vững một cách hoàn hảo tất cả các thiết bị khoa học kỹ thuật dùng cho việc đó. Và không chỉ biết điều khiển những trạm, những con tàu vũ trụ sẵn có, mà còn biết để sau này sáng tạo ra những con tàu mới chưa từng thấy để đi đến những vì sao và những thiết bị tự hành trên các hành tinh. Cuốn sách này giới thiệu với bạn đọc những nguyên tắc cơ bản của kỹ thuật vũ trụ hiện đại. Bởi lẽ chỉ sau khi bạn đã hiểu rõ tất cả những gì mà những người đi trước bạn đã làm, lúc đó mới có thể tiếp tục tiến lên được".


Trích "Tàu vũ trụ trên quỹ đạo"
 

nhatS

New member
Không Thể Cứu Phi Thuyền Nga



Tàu Phobos Grunt được đưa tới sân bay vũ trụ Baikonur ở Kazakhstan vào ngày 8/11. Ảnh: RIA Novosti

Phi thuyền không người lái Phobos Grunt được phóng về phía sao Hỏa vào hôm 8/11. Nhiệm vụ của nó là lấy mẫu đất, đá trên vệ tinh Phobos của sao Hỏa. Ngoài ra nó còn mang theo Yinghuo-1, phi thuyền được thiết kế để nghiên cứu sao Hỏa của Trung Quốc.

Theo kế hoạch, tàu tách khỏi tên lửa đẩy khi tới quỹ đạo trái đất trước khi hai động cơ của nó khởi động để đưa nó tới sao Hỏa. Một động cơ giúp Phobos Grunt bay cao hơn so với địa cầu, còn động cơ kia đẩy nó về phía hành tinh đỏ.

Nhưng cả hai động cơ đều không hoạt động. Vì thế Phobos Grunt đang bay lang thang trên quỹ đạo thấp của trái đất cùng 12 tấn nhiên liệu. Các chuyên gia của Roskomos cố gắng liên lạc với tàu trong mấy ngày qua nhằm khởi động hai động cơ. Cơ quan Vũ trụ châu Âu (ESA) và Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) cũng tìm cách kết nối với tàu khi nó bay qua châu Âu và Mỹ. “Mọi nỗ lực liên lạc với tàu Phobos Grunt và kích hoạt hệ thống điều khiển trên tàu đã không mang lại kết quả mong đợi. Chúng tôi coi như phi thuyền đã mất. Có thể trong vài ngày tới Roskomos sẽ tuyên bố chuyến bay thất bại”, Interfax dẫn lời một quan chức giấu tên của Nga.

Một quan chức giấu tên khác cũng thừa nhận với RIA Novosti rằng các chuyên gia đã cố gắng liên lạc với Phobos Grunt từ sân bay vũ trụ Baikonur tại Kazakhstan và nhiều nơi khác trên thế giới, song con tàu vẫn nằm ngoài tầm kiểm soát của con người. "Các nhà khoa học Mỹ đang hỗ trợ những đồng nghiệp người Nga. Họ sẽ cố gắng liên lạc với tàu tới tận ngày 21/11", vị quan chức nói.

Roskomos từng thông báo các nhà khoa học chỉ có vài ngày để kết nối liên lạc với Phobos Grunt trước khi điện trong các quả pin của nó cạn kiệt. Nếu nỗ lực kết nối thất bại, có lẽ tàu sẽ rơi trở lại trái đất vào đầu tháng sau. Dữ liệu từ một trang web theo dõi các vệ tinh nhân tạo cho thấy phi thuyền Nga bay qua châu Á hôm qua và độ cao của nó đang giảm dần.

Theo Vnexpress
------------------------
Lần này chắc sẽ là một quả đấm mạnh giáng vào Nga :sm (22):
 

Top